Tản văn
Cú nhảy vào cái không biết - Kỷ niệm ngày Đức Phật xuất gia
Cú nhảy lên lưng ngựa Kiền Trắc, rẽ màn đêm bước ra khỏi cổng thành Ca Tỳ La Vệ không phải là một cuộc trốn chạy. Đó là một cú nhảy vĩ đại từ cái Đã Biết vào cái Không Biết. Tâm trí con người luôn thèm khát cái đã biết – sự an toàn, bảo hiểm, những thói quen lặp đi lặp lại. Nhưng Chân lý chỉ tồn tại trong cái Không Biết.
Đọc tiếpNắm hại cải mầu nhiệm
Tôi sẽ kể bạn nghe một câu chuyện cũ. Rất cũ. Cũ như tuổi của nhân loại, nhưng giọt nước mắt trong câu chuyện ấy thì dường như muôn đời vẫn ướt. Đó là huyền tích về Đức Thế Tôn và một người mẹ mất con.
Đọc tiếpĐóa sen thứ 7 và bản tuyên ngôn của tự do
Đạo Phật là đạo Vô ngã. Phật dạy người ta buông bỏ cái 'tôi' đầy tham sân si, cớ sao vừa lọt lòng, Thái tử Tất Đạt Đa lại bước đi bảy bước rồi dõng dạc tuyên xưng: 'Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn' (Trên trời dưới trời, chỉ có Ta là tôn quý nhất)? Lời ấy, lọt vào lỗ tai trần tục, nghe sao mà kiêu ngạo đến thế?
Đọc tiếpNghĩ về Ngụy Diên với khúc xương sau gáy
Người ta đọc Tam Quốc thường say cái nghĩa khí ngất trời của Quan Vũ, mến cái đức nhân hậu của Lưu Bị, và thán phục trước cái trí tuệ xuất quỷ nhập thần của Gia Cát Lượng. Nhưng hôm nay bỗng dưng chẳng thiết nhìn vào những vầng hào quang chói lọi ấy nữa. Mắt tôi vấp phải một cái bóng đổ dài, lầm lũi, cô độc. Cái bóng ấy mang tên Ngụy Diên.
Đọc tiếpNgựa Đích Lư
Khoa xem tướng mã thời xưa chép rằng: Đích Lư có đốm trắng trên trán, dưới mắt có vệt rỏ lệ, cưỡi lên ắt sát chủ. Ở đời có nỗi oan khuất nào hơn việc vừa sinh ra đã bị dán cho một cái nhãn ác nghiệp? Nó chỉ là một sinh linh vô tri, một con thiên lý mã khao khát sải vó dặm trường, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận lại những ánh nhìn e dè, hắt hủi.
Đọc tiếpNgựa Xích Thố - Một vệt đỏ ngang trời
Lông đỏ như lửa, tuyệt không một sợi tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non lội suối nhẹ như không. Đẹp quá! Nhưng ở đời, cái gì chạm đến ngưỡng của sự tuyệt mỹ thì định mệnh thường gửi kèm theo một chữ "truân chuyên".
Đọc tiếpNgựa sắt và đám mây trắng trên đỉnh Sóc Sơn
Lời đầu tiên Gióng thốt ra không phải là tiếng khóc đòi sữa mẹ, mà là tiếng gầm đòi gánh vác non sông. Lời thiêng liêng nhất lại cất lên từ nơi câm lặng nhất. Gióng đòi một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một tấm áo giáp sắt.
Đọc tiếpPhép màu tháng Chạp và bát "Ngọc Mùa Đông" của bà
Trong con mắt hau háu của thằng nhóc là tôi, nồi thịt đông đâu chỉ là một món ăn. Nó là cả một thứ phép thuật diệu kỳ, còn bà chính là một bà tiên mặc áo nâu sờn, đang dùng cả mùa đông để luyện phép.
Đọc tiếpDọn lòng mua vôi
Cớ sao đầu năm người ta rủ nhau đi mua muối, mà cuối năm lại tất tả đi mua vôi?
Đọc tiếp