Menu

Trương Công Tú

Đạo diễn - Nhà Báo

Tư tưởng thay đổi số phận

Cuộn để khám phá

Journalism

Sự thức tỉnh của miền biên viễn

Sự thức tỉnh của miền biên viễn

Nếu giang sơn là một bức cổ họa vàng son, người đời thường chỉ thích nhìn ngắm nét mực đậm đà nơi kinh kỳ mà ít chú ý đến khoảng trống thầm lặng bên rìa mép lụa. Biết đâu, khoảng trống ấy mới làm nên tầm vóc rộng lớn của bức họa giang sơn.

Đọc tiếp
Phép vua thua lệ... thôn

Phép vua thua lệ... thôn

Không thể hình dung nổi cảm xúc của những người con Làng Vòng (Hà Nội), Làng Nôm (Hưng Yên), Làng Phước Tích (Huế)… sẽ như thế nào khi được gọi là Thôn Vòng, Tổ dân phố Nôm…

Đọc tiếp
Xuất khẩu sự đàng hoàng

Xuất khẩu sự đàng hoàng

Việt Nam đã mất 30 năm để thành công trong việc xuất khẩu hàng hóa. Nhiệm vụ sống còn của thập kỷ tới khó hơn gấp bội: Xuất khẩu sự Đàng hoàng.

Đọc tiếp
Nhạc sĩ Nguyễn Tài Tuệ - Ước hẹn còn lưa

Nhạc sĩ Nguyễn Tài Tuệ - Ước hẹn còn lưa

Nguyễn Tài Tuệ không mất đi. Ông hóa thân vào sương, vào khói, vào nắng quái chiều hôm xứ Nghệ. Và trên hết, ông tan vào điệu Ví, câu Giặm - thứ phù sa mầu mỡ đã nuôi dưỡng nên vóc dáng tâm hồn nhạc sĩ. Ông “trở về” với Đạo Quê Hương.

Đọc tiếp
Khi con trâu được lập trình

Khi con trâu được lập trình

(VNF) - Người nông dân thế kỷ 21 không còn trông trời, trông đất, trông mây. Họ trông vào dữ liệu. Con trâu đã đi trật đường cày, hay nói đúng hơn, nó đã bị thay thế bởi những thuật toán biết tuốt và những con chip biết hết.

Đọc tiếp
Tết tối giản

Tết tối giản

Tôi đang thấy những vết nứt thú vị trong bức tường thành bảo thủ của Tết truyền thống. Giới trẻ Việt Nam đang hack lại Tết. Họ từ chối trở thành nô lệ của bếp núc. Xu hướng Tết tối giản đang lên ngôi...

Đọc tiếp
Tiếng vó câu gõ nhịp vào hư vô

Tiếng vó câu gõ nhịp vào hư vô

Ngoài kia, trời đất đã chuyển mình sang Xuân. Trong cái tiết lạnh se sắt còn vương lại của những ngày cuối Đông, nếu lắng lòng mình xuống thật sâu, bạn có nghe thấy gì không? Tôi nghe thấy tiếng vó ngựa.

Đọc tiếp

"Niêm hoa vi tiếu" và pháp môn nghiêm trọng

Người ta hay bảo "Đời là bể khổ", nên ai nấy đều cố trang bị cho mình một khuôn mặt "nghiêm túc" như thể đang đi họp phụ huynh cho chính cuộc đời. Nhất là Tết, cái dịp lễ hội của niềm vui mà nhìn đâu cũng thấy những gương mặt căng thẳng như dây đàn, lo âu như phá sản. Đã đến lúc học lại bài học của Thiền tông: Cười một cái đi, trời đâu có sập!

Đọc tiếp