Tản văn
Ngọc tỷ truyền quốc - Hư ảo và nước mật
Người ta đọc Tam Quốc thường say mê tiếng gươm khua nơi sa trường, tiếng ngựa hí vang trời Xích Bích, hay những mưu kế xoay chuyển càn khôn của Khổng Minh, Tư Mã Ý. Nhưng tôi lại ấn tượng trước một hòn đá.
Đọc tiếpCái cười rơi vào thinh không
Nhìn chữ “Đạo” trong vòng tròn kia. Vòng tròn Enso của Thiền tông không bao giờ khép kín. Phải chăng khoảng hở ấy là để dành cho tiếng cười lọt vào? Để cho cái Mê và cái Tỉnh cùng tồn tại, nương tựa vào nhau mà làm nên cuộc sống?
Đọc tiếpVầng trăng xuyên nước
Người xưa, cái thời mà lòng người rộng rãi và thong dong, hay xây cái hồ bán nguyệt trước sân nhà. Chùa chiền lại càng hay có hồ, có ao sen. Để làm gì vậy? Cái ý tình của người xưa là để "nuôi" một vầng trăng.
Đọc tiếpKhi chữ NGHĨA thắng mộng giang sơn
Nếu Lưu Bị "khôn" như Tào Tháo, nếu ông nuốt hận để cầu hòa, thì ông đâu còn là Lưu Bị của Vườn Đào nữa? Cái "dại" ấy mới chính là cái làm nên sự vĩ đại của ông. Ông giữ trọn lời thề. Ông thà mất nước chứ quyết không chịu mất Nghĩa.
Đọc tiếpCánh Én Chở Nắng Về Bên Dòng An Cựu
(Tản mạn nhân ngày nhạc sĩ Phạm Tuyên bước sang tuổi 97. Nhạc sĩ Phạm Tuyên sinh ngày 12.01.1930)
Đọc tiếp