Tản văn
Trăng cuối, và mặt trời ngủ trong lòng bao dung
Cảm ơn những niềm vui đã nuôi dưỡng hy vọng. Và cảm ơn cả những nỗi buồn đã dạy ta bài học về sự buông bỏ. Trong cái nhìn của đạo Phật, trăng tròn hay khuyết cũng chỉ là lẽ thường của tạo hóa. Rằm tháng Chạp là lúc ta gom tất cả những mảnh vụn của năm cũ, gói ghém trong một nén tâm hương, thả theo làn khói mỏng manh bay lên trời.
Đọc tiếpCái đầu không mổ và trang sách hóa tro
Đến tuổi này đọc Tam Quốc đoạn nào cũng có cái thú. Đang nghe (tôi nghe bằng Fonos) lại phải dừng lại, ngẫm nghĩ rồi vỗ đùi khen La Quán Trung. Tài đến thế là cùng. Tiên sư chữ với nghĩa!
Đọc tiếpCuộc đối thoại không lời
Khi một nén hương được thắp lên, cái gì thực sự đang cháy? Gỗ cháy? Nhựa thơm cháy? Hay là lòng ta đang cháy?
Đọc tiếpNgọc tỷ truyền quốc - Hư ảo và nước mật
Người ta đọc Tam Quốc thường say mê tiếng gươm khua nơi sa trường, tiếng ngựa hí vang trời Xích Bích, hay những mưu kế xoay chuyển càn khôn của Khổng Minh, Tư Mã Ý. Nhưng tôi lại ấn tượng trước một hòn đá.
Đọc tiếpCái cười rơi vào thinh không
Nhìn chữ “Đạo” trong vòng tròn kia. Vòng tròn Enso của Thiền tông không bao giờ khép kín. Phải chăng khoảng hở ấy là để dành cho tiếng cười lọt vào? Để cho cái Mê và cái Tỉnh cùng tồn tại, nương tựa vào nhau mà làm nên cuộc sống?
Đọc tiếpVầng trăng xuyên nước
Người xưa, cái thời mà lòng người rộng rãi và thong dong, hay xây cái hồ bán nguyệt trước sân nhà. Chùa chiền lại càng hay có hồ, có ao sen. Để làm gì vậy? Cái ý tình của người xưa là để "nuôi" một vầng trăng.
Đọc tiếpKhi chữ NGHĨA thắng mộng giang sơn
Nếu Lưu Bị "khôn" như Tào Tháo, nếu ông nuốt hận để cầu hòa, thì ông đâu còn là Lưu Bị của Vườn Đào nữa? Cái "dại" ấy mới chính là cái làm nên sự vĩ đại của ông. Ông giữ trọn lời thề. Ông thà mất nước chứ quyết không chịu mất Nghĩa.
Đọc tiếp