Hành trình khám phá di sản văn hóa Việt Nam qua ống kính
Từ những ngôi chùa cổ kính đến những lễ hội truyền thống, mỗi khung hình là một câu chuyện về bản sắc dân tộc và những giá trị văn hóa được lưu giữ qua nhiều thế hệ. Khám phá cách điện ảnh có thể trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại...
Đọc tiếpKhám phá những câu chuyện đầy cảm hứng
Tư tưởng, ngẫm suy về văn hoá - lịch sử - con người - xã hội Việt Nam
Quan lớn Tuần Tranh - Từ bi khúc trần thế đến biểu tượng công lý
Người Việt không thờ những đấng siêu nhiên xa lạ. Họ đem những con người có thực, có công vệ quốc, và có cả những đớn đau tột cùng đặt lên bệ thờ để suy tôn.
Đọc tiếpXuất khẩu sự đàng hoàng
Việt Nam đã mất 30 năm để thành công trong việc xuất khẩu hàng hóa. Nhiệm vụ sống còn của thập kỷ tới khó hơn gấp bội: Xuất khẩu sự Đàng hoàng.
Đọc tiếpNụ cười trên bãi tự nhiên - Câu chuyện Chử Đồng Tử và Tiên Dung
Tháng Hai âm lịch. Gió khẽ gợn trên mặt sông Hồng, đem theo mùi hương ngai ngái của đất phù sa và sương sớm. Dọc bến sông ngập tràn cờ ngũ sắc. Người dân đang nô nức trẩy hội đền Đa Hòa, đền Dạ Trạch, hội Chử Đồng Tử - Tiên Dung.
Đọc tiếpNắm hại cải mầu nhiệm
Tôi sẽ kể bạn nghe một câu chuyện cũ. Rất cũ. Cũ như tuổi của nhân loại, nhưng giọt nước mắt trong câu chuyện ấy thì dường như muôn đời vẫn ướt. Đó là huyền tích về Đức Thế Tôn và một người mẹ mất con.
Đọc tiếpĐóa sen thứ 7 và bản tuyên ngôn của tự do
Đạo Phật là đạo Vô ngã. Phật dạy người ta buông bỏ cái 'tôi' đầy tham sân si, cớ sao vừa lọt lòng, Thái tử Tất Đạt Đa lại bước đi bảy bước rồi dõng dạc tuyên xưng: 'Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn' (Trên trời dưới trời, chỉ có Ta là tôn quý nhất)? Lời ấy, lọt vào lỗ tai trần tục, nghe sao mà kiêu ngạo đến thế?
Đọc tiếpTiếng sóng Lạch Cờn và bài thánh ca của tình người
Người xứ Nghệ bao đời nay vẫn rỉ tai nhau câu ca truyền miệng, như một sự xác tín tạc vào bia đá thời gian: "Nhất Cờn, nhì Quả, tam Bạch Mã, tứ Chiêu Trưng". Đứng đầu tứ linh tự ấy là đền Cờn.
Đọc tiếpĐóng lại cung cấm
Một ngôi đền bị trục xuất mất cung cấm, lột trần bí mật, giống hệt một con người bị moi móc hết nội tâm. Trống rỗng, hời hợt và dễ bẻ gãy. Đã đến lúc phải quyết liệt trả lại ổ khóa cho cung cấm. Không khách VIP. Không ngoại lệ.
Đọc tiếpNhạc sĩ Nguyễn Tài Tuệ - Ước hẹn còn lưa
Nguyễn Tài Tuệ không mất đi. Ông hóa thân vào sương, vào khói, vào nắng quái chiều hôm xứ Nghệ. Và trên hết, ông tan vào điệu Ví, câu Giặm - thứ phù sa mầu mỡ đã nuôi dưỡng nên vóc dáng tâm hồn nhạc sĩ. Ông “trở về” với Đạo Quê Hương.
Đọc tiếpÔng thần tài cười cái nỗi gì
Trời đất ạ, lão cười mới sướng làm sao! Mặt mũi phinh phính, ngoác miệng ra đến tận mang tai, cười hỉ hả, cười tít cả mắt, cười rung cả cái bụng mỡ. Nhà cháu cứ lẩn thẩn, thắc mắc lão Thần Tài cười cái nỗi gì mà sướng thế?
Đọc tiếpĐức Ông - Người rải vàng năm cũ
Từ một vị “tỷ phú” ngoại quốc, ngài được phong làm "Chúa tể bổn cảnh", làm vị quản gia vĩnh cửu của nhà Phật trên đất Việt. Người Việt còn mang những đứa trẻ hay khóc dạ đề, khó nuôi lên chùa "bán khoán" làm con nuôi Đức Ông.
Đọc tiếp