Góc nhìn Trương Công Tú
Cú nhảy vào cái không biết - Kỷ niệm ngày Đức Phật xuất gia
Cú nhảy lên lưng ngựa Kiền Trắc, rẽ màn đêm bước ra khỏi cổng thành Ca Tỳ La Vệ không phải là một cuộc trốn chạy. Đó là một cú nhảy vĩ đại từ cái Đã Biết vào cái Không Biết. Tâm trí con người luôn thèm khát cái đã biết – sự an toàn, bảo hiểm, những thói quen lặp đi lặp lại. Nhưng Chân lý chỉ tồn tại trong cái Không Biết.
Đọc tiếpĐóng lại cung cấm
Một ngôi đền bị trục xuất mất cung cấm, lột trần bí mật, giống hệt một con người bị moi móc hết nội tâm. Trống rỗng, hời hợt và dễ bẻ gãy. Đã đến lúc phải quyết liệt trả lại ổ khóa cho cung cấm. Không khách VIP. Không ngoại lệ.
Đọc tiếpÔng thần tài cười cái nỗi gì
Trời đất ạ, lão cười mới sướng làm sao! Mặt mũi phinh phính, ngoác miệng ra đến tận mang tai, cười hỉ hả, cười tít cả mắt, cười rung cả cái bụng mỡ. Nhà cháu cứ lẩn thẩn, thắc mắc lão Thần Tài cười cái nỗi gì mà sướng thế?
Đọc tiếpĐức Ông - Người rải vàng năm cũ
Từ một vị “tỷ phú” ngoại quốc, ngài được phong làm "Chúa tể bổn cảnh", làm vị quản gia vĩnh cửu của nhà Phật trên đất Việt. Người Việt còn mang những đứa trẻ hay khóc dạ đề, khó nuôi lên chùa "bán khoán" làm con nuôi Đức Ông.
Đọc tiếpKhi con trâu được lập trình
(VNF) - Người nông dân thế kỷ 21 không còn trông trời, trông đất, trông mây. Họ trông vào dữ liệu. Con trâu đã đi trật đường cày, hay nói đúng hơn, nó đã bị thay thế bởi những thuật toán biết tuốt và những con chip biết hết.
Đọc tiếpCái cúi đầu và hai chữ đánh rơi
Ở đời, người ta có trăm nghìn cách chào nhau. Người phương Tây tung bổng một tiếng “Hello” rổn rảng, lanh lảnh như nhịp sống tốc độ của họ. Người Việt mình thì ân cần “Chào anh”, “Chào chị”, có khi mộc mạc “Bác đi đâu đấy?”. Lời chào ngoài thế tục dẫu thân thiết đến mấy, rốt cuộc cũng mang theo cái âm hưởng lao xao, lo toan của chợ đời.
Đọc tiếpVết bùn trên chân ngựa đá
Ngựa đá mà cũng phải "chồn chân, mỏi gối" vì gánh vác sơn hà, thì đủ hiểu những người nông dân, những người lính Đại Việt bằng xương bằng thịt đã phải vắt kiệt sức lực, đứt ruột gan, đổ bao nhiêu xương máu mới giữ được “non sông nghìn thuở vững âu vàng”.
Đọc tiếpNghĩ về Ngụy Diên với khúc xương sau gáy
Người ta đọc Tam Quốc thường say cái nghĩa khí ngất trời của Quan Vũ, mến cái đức nhân hậu của Lưu Bị, và thán phục trước cái trí tuệ xuất quỷ nhập thần của Gia Cát Lượng. Nhưng hôm nay bỗng dưng chẳng thiết nhìn vào những vầng hào quang chói lọi ấy nữa. Mắt tôi vấp phải một cái bóng đổ dài, lầm lũi, cô độc. Cái bóng ấy mang tên Ngụy Diên.
Đọc tiếpNgựa Đích Lư
Khoa xem tướng mã thời xưa chép rằng: Đích Lư có đốm trắng trên trán, dưới mắt có vệt rỏ lệ, cưỡi lên ắt sát chủ. Ở đời có nỗi oan khuất nào hơn việc vừa sinh ra đã bị dán cho một cái nhãn ác nghiệp? Nó chỉ là một sinh linh vô tri, một con thiên lý mã khao khát sải vó dặm trường, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận lại những ánh nhìn e dè, hắt hủi.
Đọc tiếp