Góc nhìn Trương Công Tú
Chim Oanh "đỡ đẻ"
Tôi nhìn tấm hình chụp chung. “Người ta” đang cười, đôi mắt nheo lại, một nụ cười "hết cỡ" rạng rỡ và an nhiên. Tôi cũng cười làm nền, nụ cười xuề xòa của một kẻ về hưu non ^.* “Người ta” là "bà đỡ" của các doanh nghiệp xã hội.
Đọc tiếpCòi xe thành vũ khí sát thương
Với vài triệu đồng, một tài xế có thể trang bị cho chiếc xe tải của mình một dàn âm thanh chết chóc. Họ trích khí nén từ hệ thống phanh, lắp thêm bình hơi phụ để tăng áp suất nén lên 8-10kg/cm², đấu nối những bộ còi có khả năng phát ra âm thanh vượt
Đọc tiếpNgọc tỷ truyền quốc - Hư ảo và nước mật
Người ta đọc Tam Quốc thường say mê tiếng gươm khua nơi sa trường, tiếng ngựa hí vang trời Xích Bích, hay những mưu kế xoay chuyển càn khôn của Khổng Minh, Tư Mã Ý. Nhưng tôi lại ấn tượng trước một hòn đá.
Đọc tiếpCái cười rơi vào thinh không
Nhìn chữ “Đạo” trong vòng tròn kia. Vòng tròn Enso của Thiền tông không bao giờ khép kín. Phải chăng khoảng hở ấy là để dành cho tiếng cười lọt vào? Để cho cái Mê và cái Tỉnh cùng tồn tại, nương tựa vào nhau mà làm nên cuộc sống?
Đọc tiếpMột Đô Thị Đang Tập Quên Đi Quá Khứ
Chợ cóc không chỉ bán hàng hóa. Nó bán sự "kết nối". Cái kết nối ấy là hơi ấm, là chất keo dính kết những con người xa lạ lại với nhau trong một không gian chật hẹp
Đọc tiếpKhát vọng lưu danh
Đây là hình ảnh vẽ lại cảnh Empédocle, một nhà bác học vĩ đại của Hy Lạp đang leo lên miệng núi lửa.
Đọc tiếp