Ông thần tài cười cái nỗi gì
Trời đất ạ, lão cười mới sướng làm sao! Mặt mũi phinh phính, ngoác miệng ra đến tận mang tai, cười hỉ hả, cười tít cả mắt, cười rung cả cái bụng mỡ. Nhà cháu cứ lẩn thẩn, thắc mắc lão Thần Tài cười cái nỗi gì mà sướng thế?

Sáng mùng mười tháng Giêng. Dân tình rồng rắn xếp hàng trước mấy tiệm vàng từ lúc gà chưa kịp gáy. Nhà cháu nhìn các bác chen nhau bẹp cả ruột, mặt mũi căng như dân quân du kích ôm bộc phá chờ lệnh xông lên.
Cái giống nhà quê nhát gan, cứ thấy đám đông là nhà cháu dạt vội. Thủng thẳng kiếm quán café vắng, làm ly đậm đặc, lơ đãng thế nào tự nhiên thấy lão Thần Tài bụng to đang cười với mình.
Các bác cứ thử ngắm kỹ cái lão này mà xem, nghĩ ngộ đáo để. Quanh năm ngày tháng cởi trần phanh ngực, bụng phệ ra như cái vại mắm, tay thì đỡ một đĩnh vàng chóe. Khổ nỗi, thiên hạ xì xụp khấn vái, mâm cao cỗ đầy, cắm cúi xoa bụng lão nhẵn thín để cầu may, nhưng mười người thì chín người rưỡi cứ hau háu dán chặt mắt vào cái cục màu lóa lóa trên tay lão mà thèm thuồng. Tuyệt nhiên chả thấy bố nào buồn ngước lên nhìn cái bản mặt lão cả. Đâm ra, thiên hạ lố nhố đi rước vàng lại rủ nhau bỏ quên mất cái thứ "oách" nhất.
Đó là cái nụ cười!
Trời đất ạ, lão cười mới sướng làm sao! Mặt mũi phinh phính, ngoác miệng ra đến tận mang tai, cười hỉ hả, cười tít cả mắt, cười rung cả cái bụng mỡ.
Nhà cháu cứ lẩn thẩn, thắc mắc lão Thần Tài cười cái nỗi gì mà sướng thế? Nhiều bác bảo chắc lão vui vì hôm nay được xơi ngập răng thịt lợn quay với chuối ngự. Không phải! Cháu thì cháu đoán bậy, lão đang cười... ruồi vào mũi chúng mình đấy! Lão cười cái sự loay hoay, lẩm cẩm của người phàm.
Thử nghĩ mà xem có đáng bị lão cười không cơ chứ. Các bác è cổ ra làm lụng, vác tiền tươi thóc thật đi chầu chực mỏi cả cẳng để rước lấy tí vàng với cái giá chém đẹp tít trên ngọn cây. Rinh được tí kim loại ấy về, nhét vào đáy két sắt, khóa năm bảy vòng. Đêm ngủ thì lo trộm cướp. Sáng mở mắt ra đã vội vồ lấy cái điện thoại xem giá vàng thế giới nay lên hay xuống. Thế thì thà ôm củ khoai lang luộc ngáy khò khò đến sáng cho nó nhẹ nợ!
Trong khi đó, ngó lại lão Thần Tài mà xem. Lão bưng hẳn một cục vàng to tổ chảng, mà cứ chìa tơ hớ ra giữa thanh thiên bạch nhật như trêu ngươi, kiểu: "Đây, đứa nào thích ôm nợ thì ra mà lấy!". Lão có giấu giếm, có khóa mã số mã vạch gì sất đâu! Cầm vàng mà nhẹ bễnh, chả dính tẹo keo dán chuột nào vào vàng. Thế nên bụng lão mới béo phệ ra, mặt mũi mới phớ lớ đến nhường ấy.
Hóa ra, lạy Thần Tài mà cứ nhăm nhăm đi xin cục vàng là dở rồi. Bị lão lừa tuốt! Cái đáng "ăn cắp" nhất của lão Thần Tài chính là cái nụ cười tít mắt vô lo vô nghĩ kia kìa. Sống ở đời, ruột gan thênh thang, ăn ngon ngủ kỹ, mặt mũi lúc nào cũng tươi rói mặc kệ sự đời trồi sụt - đấy mới là đại gia thứ thiệt các bác ạ!
Thôi, sáng nay nhà cháu làm cốc café trăm phần trăm, vuốt cái bụng hơi phệ phệ giống lão, rồi nhe răng cười khì khì lại với lão một cái rõ tươi. Vậy là lãi trong ngày thần tài rồi!