Sống để không phải làm cái trò mèo gì, phải là DŨNG lắm!

Bạn nhắn tin nói cần hương trầm để thắp đủ từng ngôi mộ liệt sĩ cho chuyến đi Quảng Trị. Tính sơ sơ 2 Nghĩa trang quốc gia Trường Sơn và Đường 9 đã là hơn 20 nghìn nén hương, hơn 20 nghìn ngôi sao từng gánh cả dãy Trường Sơn. Bao năm lang thang làm phim các nghĩa trang liệt sĩ, mình cũng chưa bao giờ xuất hiện hạnh nguyện thắp hương cho từng ngôi mộ liệt sĩ như bạn. Trước đó, bạn đã lấy hương thắp từng ngôi mộ ở Vị Xuyên. Sắp tới sẽ là Điện Biên nữa.

Nhắn bạn, có khi ông là người Việt Nam đầu tiên thực hiện hạnh nguyện tri ân ý nghĩa như vậy. Nghĩ có thể nhiều người, nhưng làm thì không đơn giản. Có lẽ dễ dàng hơn khi bỏ tiền tỷ làm giá hầu, nhưng khó khăn hơn nhiều khi bỏ tiền trăm mua hương và đi thắp từng ngôi mộ.

Nhưng lại nghĩ, cuộc đời rộng dài rộng sâu sắc lắm! Có khi rất nhiều người cũng làm vậy. Như bạn mình. Âm thầm. Không khoa trương. Cũng như các hiền triết xưa, hạnh nguyện lớn lao nhưng làm việc vô danh. Bởi lòng vững vàng như Thái Sơn. Giờ đây, con người ta phải làm mầu nhiều, phải chăng bởi quá yếu đuối về tinh thần?!

Kể từ khi đi làm Theo dòng Lịch sử, mình đã xin và treo chữ DŨNG. Giờ đây, chữ đã bị thất lạc vì chuyển nhà quá nhiều. Chữ Dũng đi đến cùng là Điềm Tĩnh. Không còn cần phải cố gắng chứng minh điều gì. Tĩnh lặng như mặt hồ sâu. Có ném thị phi xuống thì cũng chỉ vài làn sóng xao động của thị phi. Không cần lên gân. Không cần phải “làm cái trò mèo gì” như cách nói của Lala. Chợt giật mình! Sống để không phải làm cái trò mèo gì, phải là DŨNG lắm! Cái chí thiện của Dũng, cuối cùng vẫn là Nhân Cách!