Mái tranh ơi hỡi mái tranh Trải bao mưa nắng mà thành quê hương...

Ngày thống nhất mà lòng lại cứ luyến ái hình bóng mái tranh. Nghe nhạc Phạm Duy. Những ai lỡ phải lòng nhạc Phạm Duy thật khó nghe những dòng nhạc khác. Bởi nó sâu lắng như nỗi buồn dân tộc Việt. Quang Linh đang hát Quê nghèo.

Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói
Có những cánh đồng cát dài
Có lũy tre già tả tơi
Ruộng khô
Có những ông già rách vai
Cuốc đất bên đàn trẻ gầy
Có người bừa thay trâu cầy

Thật lạ, cái làng quê Việt Nam cứ phải nghèo mới giữ được hồn quê, giàu lên là hồn phách tinh anh phai ngay đi mới lạ. Vậy phải chăng, giàu có là kẻ thù của hồn quê, của tình người? Hay chúng ta thiếu cái mà chẳng ai gọi tên ra được, hoặc chẳng muốn gọi ra!

Lòng đã quyết chọn một nơi quê nghèo để ở. Cho người nhạt bớt mùi bụi bặm phố phường...