Phật Giáo
Đức Ông - Người rải vàng năm cũ
Từ một vị “tỷ phú” ngoại quốc, ngài được phong làm "Chúa tể bổn cảnh", làm vị quản gia vĩnh cửu của nhà Phật trên đất Việt. Người Việt còn mang những đứa trẻ hay khóc dạ đề, khó nuôi lên chùa "bán khoán" làm con nuôi Đức Ông.
Đọc tiếpCái cúi đầu và hai chữ đánh rơi
Ở đời, người ta có trăm nghìn cách chào nhau. Người phương Tây tung bổng một tiếng “Hello” rổn rảng, lanh lảnh như nhịp sống tốc độ của họ. Người Việt mình thì ân cần “Chào anh”, “Chào chị”, có khi mộc mạc “Bác đi đâu đấy?”. Lời chào ngoài thế tục dẫu thân thiết đến mấy, rốt cuộc cũng mang theo cái âm hưởng lao xao, lo toan của chợ đời.
Đọc tiếpBiết lối vào, biết nẻo ra
Cớ sao chốn thiền môn vốn từ bi, rộng mở đón thập loại chúng sinh, mà lại bày ra cái luật lệ ngay từ phút đầu tiên gót chân chạm thềm chùa? Rằng bước qua cổng tam quan, phải đi vào bằng cửa bên phải, và lúc trở ra phải rẽ lối bên trái. Tuyệt nhiên không được đi cửa giữa. Đã xả bỏ bến mê, bước vào cõi tịnh, cớ sao còn rạch ròi phải trái, vào ra?
Đọc tiếpVết bùn trên chân ngựa đá
Ngựa đá mà cũng phải "chồn chân, mỏi gối" vì gánh vác sơn hà, thì đủ hiểu những người nông dân, những người lính Đại Việt bằng xương bằng thịt đã phải vắt kiệt sức lực, đứt ruột gan, đổ bao nhiêu xương máu mới giữ được “non sông nghìn thuở vững âu vàng”.
Đọc tiếpNụ cười của Tuệ Trung Thượng Sĩ
Nói đến tu hành, người ta thường mường tượng ngay đến việc phải cạo đầu, đắp y cà sa, náu vào rừng sâu núi thẳm, ngày đêm gõ mõ tụng kinh để lánh xa cõi hồng trần đầy hỉ nộ ái ố. Nhưng Thượng Sĩ Tuệ Trung thì không.
Đọc tiếpBạch Long Mã - Mật mã văn hóa trong Tây Du Ký
"Đường Tăng có mấy đồ đệ?". Phần lớn mọi người sẽ trả lời: 3 đồ đệ là Ngộ Không, Bát Giới, Sa Tăng. Số ít ngập ngừng một lúc mới nhớ ra vị đồ đệ thứ hai (được thu nhận ở bến Ưng Sầu, trước cả Bát Giới) chính là Tiểu Bạch Long - Bạch Long Mã.
Đọc tiếpBạch Long Mã - Bước chân vô ngôn
Thái tử rồng từng ngông cuồng làm càn đốt ngọc minh châu, nay đã được hàng phục. Ý đã thuần, thì đâu cần vòng kim cô nào kìm kẹp nữa. Không còn lồng lên chạy theo mồi nhử ảo ảnh, cái ý ấy giờ đây trở nên tĩnh tại, gom hết mọi năng lượng lăng xăng dồn xuống bốn vó, chỉ để làm một việc duy nhất: Bước đi.
Đọc tiếpTrần Thái Tông - Vị Vua Đi Tìm "Phật Ở Trong Lòng"
Tôi muốn mời bạn cùng ngồi lại một chút, để nghe kể về một chuyến đi bộ trong đêm của một vị hoàng đế. Chuyện xảy ra đã tám trăm năm rồi, nhưng cái hơi lạnh của sương đêm Yên Tử và cái thổn thức của một trái tim đi tìm tự do thì hình như vẫn còn xanh biếc đâu đây.
Đọc tiếp"Niêm hoa vi tiếu" và pháp môn nghiêm trọng
Người ta hay bảo "Đời là bể khổ", nên ai nấy đều cố trang bị cho mình một khuôn mặt "nghiêm túc" như thể đang đi họp phụ huynh cho chính cuộc đời. Nhất là Tết, cái dịp lễ hội của niềm vui mà nhìn đâu cũng thấy những gương mặt căng thẳng như dây đàn, lo âu như phá sản. Đã đến lúc học lại bài học của Thiền tông: Cười một cái đi, trời đâu có sập!
Đọc tiếp