Khát vọng lưu danh
Đây là hình ảnh vẽ lại cảnh Empédocle, một nhà bác học vĩ đại của Hy Lạp đang leo lên miệng núi lửa.
Bình sinh, Empédocle đã xây dựng nhiều công trình có ích lợi cho nhân dân Hi Lạp... Lúc về già, Empédocle đi khắp nơi để truyền bá học thuyết triết học của ông, với một tấm áo choàng đỏ, mà ông cho rằng ấy là biểu hiện của lửa. Ông trèo lên bên miệng núi lửa Etna đang hoạt động và nhảy vào lòng núi lửa, để lại trên miệng núi một đôi dép. Người phương Tây dùng hình tượng “đôi dép Empédocle” để chỉ “danh tiếng”.
Truyền thuyết này mang ý nghĩa thâm thúy rằng đối với con người, trước khi trở về với hư vô, vẫn cần phải để lại dấu vết của mình trên mặt đất, chính là tên tuổi của mình.
Người Trung Hoa thì gọi sự nghiệp của con người để lại sau cái chết là “hồng tuyết trảo” (dấu chân chim hồng đi trên tuyết). Cũng giống như “đôi dép Empédocle” của người Hi Lạp cổ, vết chân thì mỏng manh có ra gì, nhưng hợp với lẽ tự nhiên, đã đi qua thì để lại dấu chân, học theo con chim hồng đi trên tuyết.
Ở Việt Nam, Trịnh Công Sơn đã cho rằng mọi cái ở đời đều là phù phiếm. Ông "Để gió cuốn đi" “Khát vọng lưu danh”.
Tối nay, các chiến hữu đang bận hiện thực hóa "khát vọng lưu danh" đến mấy cũng qua 128 Mai Anh Tuấn làm chén rượu nồng, để gió mùa đông bắc cuốn đi đôi dép của mình!