Xem phim Dạ Yến
.
Chỉ vì một câu hát
Mà máu nhuộm đỏ sự cô đơn
Chỉ vì một giấc mộng
Mà ném đi cả giang sơn
Chỉ vì một tấm lòng
Mà yêu đến phân ly mới tương ngộ
Chỉ vì một giọt nước mắt
Mà lẫn lộn ân thù
Đêm hôm qua ngồi xem lại Dạ Yến. Cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về những câu hát và về nàng Uyển Nhi xinh đẹp. Hình ảnh chiếc dao bất ngờ bay tới hạ sát Uyển Nhi cuối phim mà thủ phạm chính là thuốc độc có sẵn trong lòng mỗi con người không làm mình ám ảnh bằng một cảm giác mà giờ mới gọi được tên ra – sự cô đơn.
Chỉ vì một câu hát
Mà máu nhuộm đỏ sự cô đơn!
Mọi nhân vật đều cô đơn, cô đơn với chính tình yêu lớn nhất của mình, cô đơn với cả những người yêu thương nhất, những người mà bản thân chẳng tiếc gì ngay cả mạng sống. Hiểu nhau khó đến như vậy hay sao?!
Có lẽ vì vậy mà chỉ có bạn tri kỷ chứ không có người yêu hay vợ chồng tri kỷ. Chỉ thêm một chút sở hữu, một chút sân si vào là người ta sẵn sàng "chỉ vì một tấm lòng, là yêu đến phân ly mới tương ngộ", sẵn sàng chấp nhận nỗi cô đơn!
Ta dùng hết tình yêu này để báo đáp
Nhưng chàng mãi mãi không trở về nữa rồi
Năm tháng từ đó chia lìa đôi ngả
Vĩnh viễn không gặp gió mưa
Không gặp gió mưa...