Góc nhìn
Vi hành xưa và nay - Cú rẽ bất ngờ vào sự thật
Quyền lực luôn có những điểm mù. Khi thông tin đi qua tầng tầng nấc nấc trung gian, nó không còn mang nhịp đập của đời sống mà chỉ phản ánh mong muốn của người báo cáo. Lịch sử quản trị chỉ ra rằng, một khi người đứng đầu mất khả năng chạm tay vào thực tế trần trụi, sự suy vong của một triều đại hay sự tha hóa của một bộ máy công quyền chỉ còn là vấn đề thời gian.
Đọc tiếpĐóng lại cung cấm
Một ngôi đền bị trục xuất mất cung cấm, lột trần bí mật, giống hệt một con người bị moi móc hết nội tâm. Trống rỗng, hời hợt và dễ bẻ gãy. Đã đến lúc phải quyết liệt trả lại ổ khóa cho cung cấm. Không khách VIP. Không ngoại lệ.
Đọc tiếpÔng thần tài cười cái nỗi gì
Trời đất ạ, lão cười mới sướng làm sao! Mặt mũi phinh phính, ngoác miệng ra đến tận mang tai, cười hỉ hả, cười tít cả mắt, cười rung cả cái bụng mỡ. Nhà cháu cứ lẩn thẩn, thắc mắc lão Thần Tài cười cái nỗi gì mà sướng thế?
Đọc tiếpKhi "tổng tài" học lại về tỷ giá
Một cái chỉ tay lên trời. Một cú đấm vào mặt. Hai năm tù. Đó là bản báo cáo tài chính súc tích nhất, tàn nhẫn nhất cho một thương vụ "đầu tư vào uy quyền" thất bại thảm hại của một kẻ tự xưng là doanh nhân. 730 ngày tự do đổi lấy một sự thỏa mãn rẻ tiền trong vài giây - đây có lẽ là tỷ giá hối đoái tồi tệ nhất mà một "CEO" từng thiết lập.
Đọc tiếpMột Đô Thị Đang Tập Quên Đi Quá Khứ
Chợ cóc không chỉ bán hàng hóa. Nó bán sự "kết nối". Cái kết nối ấy là hơi ấm, là chất keo dính kết những con người xa lạ lại với nhau trong một không gian chật hẹp
Đọc tiếpKhát vọng lưu danh
Đây là hình ảnh vẽ lại cảnh Empédocle, một nhà bác học vĩ đại của Hy Lạp đang leo lên miệng núi lửa.
Đọc tiếp