.

Khi làm rượu trầm, bọn mình có đưa ra 1 concept kinh điển Vũ Môn Vận Hội – Cá Chép Hóa Rồng. Câu chuyện kể trời thiếu rồng làm mưa nên phải tổ chức thi tuyển. Nếu con vật nào nhảy qua được vũ môn thì sẽ hóa rồng. Tất cả các con vật đều thất bại. Chỉ có cá chép sau nhiều lần thất bại không nản chí, quan sát nghiên cứu, đợi cho lúc gió to nhất, sóng cao nhất, dồn sức nhảy vượt vũ môn, từ đó mà thay thân đổi phận. Thông điệp của sản phẩm là khát vọng lớn phải có trí tuệ, nhẫn nại và hy sinh, hội đủ thiên thời địa lợi nhân hòa mới thành công.

Đôi lúc suy tư, tại sao rồng không chịu đẻ nhiều tí hoặc cố gắng tăng ca làm mưa để duy trì vị thế độc tôn của mình trong trời đất? Tại sao cá chép không làm cá chép mà phải đổi phận làm rồng?

Nhắc đến rượu là lại nghĩ đến truyện chưởng với những con người hào sảng uống rượu cả vò, ăn thịt cả cân. Hình ảnh uống rượu cảm xúc nhất chính là 3 anh em kết nghĩa Kiều Phong – Đoàn Dự - Hư Trúc uống một trận thoải mái trước quần hùng trước khi đánh tất tay sống chết.

Anh hùng Kiều Phong, ghét cay ghét đắng người Kiết Đan, một lòng phụng sự Đại Tống thì sau phát hiện ra mình là người Kiết Đan, bị Đại Tống quay lưng. Cuối cùng đành dùng cái chết, một sự kết thúc tạm thời, để giải quyết vấn đề mâu thuẫn nội tại.

Đoàn Dự sinh ra đã ngồi ở vạch đích hoàng gia, không thích học võ công thì công phu vô địch thiên hạ cứ chui vào người; có thể vì Vương Ngữ Yên mà chết thì nàng lại cứ lẽo đẽo theo Mộ Dung Phục. Mộ Dung Phục chả làm gì cũng có người đẹp Ngữ Yên thì lại chẳng thiết tha, đầu toàn tâm toàn ý chỉ mong vị trí hoàng gia như Đoàn Dự, bất chấp phương pháp để đạt được.

Hư Trúc, một lòng hướng Phật mong tu tập thì bị ép phá giới, bị đất Phật Thiếu Lâm trục xuất mà phải gia nhập lãnh đạo cái động ô hợp nhất trần gian toàn những con người tưởng như ti tiện, muốn tu thoát vòng sinh tử không được thì lại có sinh tử phù quyết định sống chết mọi người.

Cuộc đời hóa ra lúc nào cũng có luyến tiếc. Ta tiếc cho mình, tiếc thay cả phần người khác. Ta muốn cái này, hóa ra lại được cái kia. Có những con đường không đi thì không cam lòng, đi rồi lại đầy đau thương. Có những con đường rộng thênh thang ta bước, nhưng sau lưng là cô đơn mênh mang biển lòng. Ta có cái mà người khác mong cầu rồi lại đi mong cầu cái người ta đang có.

Ngẫm ra, thông minh tính toán siêu việt cả đời cũng chẳng bằng chàng Hư Trúc. Chàng lấy cái hư, cái rỗng không cùng tâm thiện lương của mình để quyết định mọi việc làm. Cứu Đoàn Diên Khánh, Thiên Sơn Đồng Mỗ, Đoàn Thu Thủy,… không quan tâm họ tốt hay xấu, vượt qua giới luật Phật môn để ôm Mộng Cô vào lòng ủ ấm cho nàng. Điều gì quan trọng nhất lúc đó, điều gì cần làm sẽ phải làm, không bị kẹt vào quy tắc, giáo lý, quan điểm vì cái tâm không, tâm “Hư Trúc”. Nhờ Không mà có Tất Cả.

Thì ra, cái thứ duy nhất chúng ta có thể làm chủ là tâm thức tự do quyết định và theo đuổi chân giá trị mà mình đã chọn. Nên lòng đang băn khoăn có nên làm “Rượu trầm Hư Trúc” để giúp anh em tay không mà có cả võ công, thiên hạ và người đẹp hay không?! Lúc đó anh em quá là Cá chép hóa rồng nhỉ?!

29.11.2024