Menu

Trương Công Tú

Đạo diễn - Nhà Báo

Tư tưởng thay đổi số phận

Cuộn để khám phá

Báo Chí

Cọ rửa bồn cầu và nhân cách học sinh

Cọ rửa bồn cầu và nhân cách học sinh

Đúng 13 giờ 15 phút mỗi ngày, tại hàng chục nghìn trường tiểu học từ Hokkaido đến Okinawa, chuông reo không báo hiệu một tiết học. Nó báo giờ vệ sinh trường lớp. Những đứa trẻ bảy tuổi xắn tay áo, quỳ gối xuống sàn gạch men, cầm bàn chải và cọ rửa từng ngóc ngách của bồn cầu.

Đọc tiếp
Những thanh âm dần xa vắng

Những thanh âm dần xa vắng

Tiết lập thu vừa điểm. Gió heo may lướt thấu cành bàng. Mùa tựu trường lại về, bỗng giật mình nhận ra lâu lắm rồi không còn được nghe một hồi trống trường đúng nghĩa.

Đọc tiếp
Khi điểm 10 không biết so đũa

Khi điểm 10 không biết so đũa

Chiều hôm ấy, đứa con trai học lớp 5 của tôi chuẩn bị đi đá bóng. Xỏ xong đôi giày vải, thằng bé chạy vào phòng: "Bố buộc dây giày giúp con".

Đọc tiếp
Khi Mặt Gương Khoa Cử Bị Phủ Bụi Mờ

Khi Mặt Gương Khoa Cử Bị Phủ Bụi Mờ

Giáo dục là một mặt gương, nơi quốc gia nhìn vào để thấy tương lai mình. Vậy mà, khi đối diện dải điểm số 10 tuyệt đối môn toán tại Tuyên Quang thì chẳng thấy ai vui được. Bởi đó lại là vết ố trên mặt gương vốn cần phải tinh sạch nhất.

Đọc tiếp
Hạt Sương Tinh Khôi Trên Đỉnh Truông Bồn

Hạt Sương Tinh Khôi Trên Đỉnh Truông Bồn

Hãy nghĩ về buổi sáng ngày ba mươi mốt tháng mười năm ấy. Chỉ còn vài giờ nữa thôi, bầu trời miền Bắc sẽ ngừng tiếng bom rơi. Bình minh của hòa bình đã cận kề, tựa như người viễn khách đã đi đến chặng cuối của con đường, chuẩn bị gõ cửa ngôi nhà thân yêu. Mười ba người trẻ tuổi ở Đại đội Thanh niên xung phong chắc hẳn cũng đã cảm nhận được hơi thở của ngày mới. Ở tuổi mười tám, đôi mươi, người ta nhìn cuộc đời bằng đôi mắt trong veo. Phía sau trận chiến của họ là gì?...

Đọc tiếp
Bên bến thuyền Canh Tuất nghĩ về 1 cái cúi đầu

Bên bến thuyền Canh Tuất nghĩ về 1 cái cúi đầu

Ngẫm, thịnh suy của một thực thể lớn như quốc gia hay nhỏ như công ty 1 người, thảy đều vận hành theo quy luật của sự dịch chuyển. Chiếc vỏ kén ngày hôm qua có thể là tổ ấm chở che, nhưng nếu không dám xé rách nó khi thời đại thay dòng, tổ ấm sẽ sớm trở thành thành trì giam hãm. Thế nhưng, làm sao để một cuộc bứt phá không trở thành một canh bạc cô độc? Câu trả lời ngàn năm trước nằm ở một cái cúi đầu.

Đọc tiếp
Chờ Lời Xin Lỗi

Chờ Lời Xin Lỗi

Sẽ ra sao nếu một em học sinh trong danh sách điểm số nghi vấn ấy đứng trước công luận nói lời xin lỗi, không phải vì bị cơ quan điều tra gọi tên, không phải vì áp lực của dư luận, mà vì sự thôi thúc từ bên trong? "Em xin lỗi. Em xin trả lại điểm số này. Năm sau em sẽ thi lại".

Đọc tiếp
Nơi lòng tử tế hoá thành bất tử

Nơi lòng tử tế hoá thành bất tử

Là một đạo diễn phim tài liệu, tôi từng đi qua nhiều nghĩa trang liệt sĩ. Nhưng chỉ đến khi đứng trước hơn 11.000 ngôi mộ ở Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc tế Việt – Lào (xã Anh Sơn, Nghệ An), tôi mới thực sự hiểu thế nào là lòng tử tế. Ở nơi tưởng như chỉ có mất mát ấy, lòng tử tế không còn là một phẩm chất để ngợi ca. Nó đã hóa thành bất tử.

Đọc tiếp
Nghệ thuật “Tiên phát chế nhân” qua góc nhìn Đạo Đức Kinh

Nghệ thuật “Tiên phát chế nhân” qua góc nhìn Đạo Đức Kinh

Đặt tư tưởng quân sự "Tiên phát chế nhân" của Thái úy Lý Thường Kiệt bên cạnh cuốn Đạo Đức Kinh của Lão Tử tưởng như một sự đối lập khiên cưỡng. Một bên là đòn tấn công chiến lược bằng 10 vạn quân sang đất Tống năm 1075. Một bên là triết lý Vô vi, Nhu thắng Cương, và lời răn "Bất cảm vi thiên hạ tiên" (Không dám làm kẻ đi trước thiên hạ).

Đọc tiếp