Tam Quốc Diễn Nghĩa
Nghĩ về Ngụy Diên với khúc xương sau gáy
Người ta đọc Tam Quốc thường say cái nghĩa khí ngất trời của Quan Vũ, mến cái đức nhân hậu của Lưu Bị, và thán phục trước cái trí tuệ xuất quỷ nhập thần của Gia Cát Lượng. Nhưng hôm nay bỗng dưng chẳng thiết nhìn vào những vầng hào quang chói lọi ấy nữa. Mắt tôi vấp phải một cái bóng đổ dài, lầm lũi, cô độc. Cái bóng ấy mang tên Ngụy Diên.
Đọc tiếpNgựa Đích Lư
Khoa xem tướng mã thời xưa chép rằng: Đích Lư có đốm trắng trên trán, dưới mắt có vệt rỏ lệ, cưỡi lên ắt sát chủ. Ở đời có nỗi oan khuất nào hơn việc vừa sinh ra đã bị dán cho một cái nhãn ác nghiệp? Nó chỉ là một sinh linh vô tri, một con thiên lý mã khao khát sải vó dặm trường, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận lại những ánh nhìn e dè, hắt hủi.
Đọc tiếpNgựa Xích Thố - Một vệt đỏ ngang trời
Lông đỏ như lửa, tuyệt không một sợi tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non lội suối nhẹ như không. Đẹp quá! Nhưng ở đời, cái gì chạm đến ngưỡng của sự tuyệt mỹ thì định mệnh thường gửi kèm theo một chữ "truân chuyên".
Đọc tiếpCái đầu không mổ và trang sách hóa tro
Đến tuổi này đọc Tam Quốc đoạn nào cũng có cái thú. Đang nghe (tôi nghe bằng Fonos) lại phải dừng lại, ngẫm nghĩ rồi vỗ đùi khen La Quán Trung. Tài đến thế là cùng. Tiên sư chữ với nghĩa!
Đọc tiếpNgọc tỷ truyền quốc - Hư ảo và nước mật
Người ta đọc Tam Quốc thường say mê tiếng gươm khua nơi sa trường, tiếng ngựa hí vang trời Xích Bích, hay những mưu kế xoay chuyển càn khôn của Khổng Minh, Tư Mã Ý. Nhưng tôi lại ấn tượng trước một hòn đá.
Đọc tiếpKhi chữ NGHĨA thắng mộng giang sơn
Nếu Lưu Bị "khôn" như Tào Tháo, nếu ông nuốt hận để cầu hòa, thì ông đâu còn là Lưu Bị của Vườn Đào nữa? Cái "dại" ấy mới chính là cái làm nên sự vĩ đại của ông. Ông giữ trọn lời thề. Ông thà mất nước chứ quyết không chịu mất Nghĩa.
Đọc tiếp