Văn hóa Việt
Quan lớn Tuần Tranh - Từ bi khúc trần thế đến biểu tượng công lý
Người Việt không thờ những đấng siêu nhiên xa lạ. Họ đem những con người có thực, có công vệ quốc, và có cả những đớn đau tột cùng đặt lên bệ thờ để suy tôn.
Đọc tiếpNụ cười trên bãi tự nhiên - Câu chuyện Chử Đồng Tử và Tiên Dung
Tháng Hai âm lịch. Gió khẽ gợn trên mặt sông Hồng, đem theo mùi hương ngai ngái của đất phù sa và sương sớm. Dọc bến sông ngập tràn cờ ngũ sắc. Người dân đang nô nức trẩy hội đền Đa Hòa, đền Dạ Trạch, hội Chử Đồng Tử - Tiên Dung.
Đọc tiếpTiếng sóng Lạch Cờn và bài thánh ca của tình người
Người xứ Nghệ bao đời nay vẫn rỉ tai nhau câu ca truyền miệng, như một sự xác tín tạc vào bia đá thời gian: "Nhất Cờn, nhì Quả, tam Bạch Mã, tứ Chiêu Trưng". Đứng đầu tứ linh tự ấy là đền Cờn.
Đọc tiếpĐóng lại cung cấm
Một ngôi đền bị trục xuất mất cung cấm, lột trần bí mật, giống hệt một con người bị moi móc hết nội tâm. Trống rỗng, hời hợt và dễ bẻ gãy. Đã đến lúc phải quyết liệt trả lại ổ khóa cho cung cấm. Không khách VIP. Không ngoại lệ.
Đọc tiếpNhạc sĩ Nguyễn Tài Tuệ - Ước hẹn còn lưa
Nguyễn Tài Tuệ không mất đi. Ông hóa thân vào sương, vào khói, vào nắng quái chiều hôm xứ Nghệ. Và trên hết, ông tan vào điệu Ví, câu Giặm - thứ phù sa mầu mỡ đã nuôi dưỡng nên vóc dáng tâm hồn nhạc sĩ. Ông “trở về” với Đạo Quê Hương.
Đọc tiếpĐức Ông - Người rải vàng năm cũ
Từ một vị “tỷ phú” ngoại quốc, ngài được phong làm "Chúa tể bổn cảnh", làm vị quản gia vĩnh cửu của nhà Phật trên đất Việt. Người Việt còn mang những đứa trẻ hay khóc dạ đề, khó nuôi lên chùa "bán khoán" làm con nuôi Đức Ông.
Đọc tiếpBiết lối vào, biết nẻo ra
Cớ sao chốn thiền môn vốn từ bi, rộng mở đón thập loại chúng sinh, mà lại bày ra cái luật lệ ngay từ phút đầu tiên gót chân chạm thềm chùa? Rằng bước qua cổng tam quan, phải đi vào bằng cửa bên phải, và lúc trở ra phải rẽ lối bên trái. Tuyệt nhiên không được đi cửa giữa. Đã xả bỏ bến mê, bước vào cõi tịnh, cớ sao còn rạch ròi phải trái, vào ra?
Đọc tiếpVết bùn trên chân ngựa đá
Ngựa đá mà cũng phải "chồn chân, mỏi gối" vì gánh vác sơn hà, thì đủ hiểu những người nông dân, những người lính Đại Việt bằng xương bằng thịt đã phải vắt kiệt sức lực, đứt ruột gan, đổ bao nhiêu xương máu mới giữ được “non sông nghìn thuở vững âu vàng”.
Đọc tiếpDấu chân Bạch Mã
Khi nghiên cứu về bước ngoặt dời đô của vương triều Lý vào năm 1010 – sự kiện đánh dấu sự dời chuyển trung tâm quyền lực từ vùng núi đá vôi Hoa Lư khép kín ra không gian mở của châu thổ sông Hồng – tôi bị thu hút bởi một huyền sử đầy tính biểu tượng: Huyền thoại thần Bạch Mã.
Đọc tiếp