tản văn
Cái cúi đầu và hai chữ đánh rơi
Ở đời, người ta có trăm nghìn cách chào nhau. Người phương Tây tung bổng một tiếng “Hello” rổn rảng, lanh lảnh như nhịp sống tốc độ của họ. Người Việt mình thì ân cần “Chào anh”, “Chào chị”, có khi mộc mạc “Bác đi đâu đấy?”. Lời chào ngoài thế tục dẫu thân thiết đến mấy, rốt cuộc cũng mang theo cái âm hưởng lao xao, lo toan của chợ đời.
Đọc tiếpBiết lối vào, biết nẻo ra
Cớ sao chốn thiền môn vốn từ bi, rộng mở đón thập loại chúng sinh, mà lại bày ra cái luật lệ ngay từ phút đầu tiên gót chân chạm thềm chùa? Rằng bước qua cổng tam quan, phải đi vào bằng cửa bên phải, và lúc trở ra phải rẽ lối bên trái. Tuyệt nhiên không được đi cửa giữa. Đã xả bỏ bến mê, bước vào cõi tịnh, cớ sao còn rạch ròi phải trái, vào ra?
Đọc tiếpNgựa Đích Lư
Khoa xem tướng mã thời xưa chép rằng: Đích Lư có đốm trắng trên trán, dưới mắt có vệt rỏ lệ, cưỡi lên ắt sát chủ. Ở đời có nỗi oan khuất nào hơn việc vừa sinh ra đã bị dán cho một cái nhãn ác nghiệp? Nó chỉ là một sinh linh vô tri, một con thiên lý mã khao khát sải vó dặm trường, nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận lại những ánh nhìn e dè, hắt hủi.
Đọc tiếpNgựa Xích Thố - Một vệt đỏ ngang trời
Lông đỏ như lửa, tuyệt không một sợi tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non lội suối nhẹ như không. Đẹp quá! Nhưng ở đời, cái gì chạm đến ngưỡng của sự tuyệt mỹ thì định mệnh thường gửi kèm theo một chữ "truân chuyên".
Đọc tiếpBạch Long Mã - Bước chân vô ngôn
Thái tử rồng từng ngông cuồng làm càn đốt ngọc minh châu, nay đã được hàng phục. Ý đã thuần, thì đâu cần vòng kim cô nào kìm kẹp nữa. Không còn lồng lên chạy theo mồi nhử ảo ảnh, cái ý ấy giờ đây trở nên tĩnh tại, gom hết mọi năng lượng lăng xăng dồn xuống bốn vó, chỉ để làm một việc duy nhất: Bước đi.
Đọc tiếpTrần Thái Tông - Vị Vua Đi Tìm "Phật Ở Trong Lòng"
Tôi muốn mời bạn cùng ngồi lại một chút, để nghe kể về một chuyến đi bộ trong đêm của một vị hoàng đế. Chuyện xảy ra đã tám trăm năm rồi, nhưng cái hơi lạnh của sương đêm Yên Tử và cái thổn thức của một trái tim đi tìm tự do thì hình như vẫn còn xanh biếc đâu đây.
Đọc tiếpTiếng vó câu gõ nhịp vào hư vô
Ngoài kia, trời đất đã chuyển mình sang Xuân. Trong cái tiết lạnh se sắt còn vương lại của những ngày cuối Đông, nếu lắng lòng mình xuống thật sâu, bạn có nghe thấy gì không? Tôi nghe thấy tiếng vó ngựa.
Đọc tiếpNgựa sắt và đám mây trắng trên đỉnh Sóc Sơn
Lời đầu tiên Gióng thốt ra không phải là tiếng khóc đòi sữa mẹ, mà là tiếng gầm đòi gánh vác non sông. Lời thiêng liêng nhất lại cất lên từ nơi câm lặng nhất. Gióng đòi một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một tấm áo giáp sắt.
Đọc tiếpVề đi thôi
Sống ở thành phố, ta như cái cây bị bứng khỏi đất, rễ cứ chới với trong không trung, bám vào bê tông cốt thép mà sống gượng. Về quê là được cắm rễ lại vào lòng đất mẹ phù sa, được hút lấy nhựa sống nguyên sơ, được hít thở bầu không khí thanh sạch của tình làng nghĩa xóm.
Đọc tiếp