Lịch sử
Bản lĩnh tam nguyên và cách mạng tháng 8
Lịch sử không vận hành bằng những công thức nhị nguyên đen - trắng đơn giản. Lịch sử bùng nổ tại khe hở của sự lỡ nhịp giữa các trật tự quyền lực. Cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 không phải một canh bạc may rủi, càng không phải một giáo điều xơ cứng, mà là đòn xuất kỳ bất ý định đoạt vận mệnh dân tộc ngay trong “vùng xám”, nơi khoảng chân không quyền lực kéo dài đúng nửa tháng, khi mà kẻ thống trị cũ vừa buông súng nhưng “người bảo trợ” mới chưa kịp đặt chân vào.
Đọc tiếpKhi Mặt Gương Khoa Cử Bị Phủ Bụi Mờ
Giáo dục là một mặt gương, nơi quốc gia nhìn vào để thấy tương lai mình. Vậy mà, khi đối diện dải điểm số 10 tuyệt đối môn toán tại Tuyên Quang thì chẳng thấy ai vui được. Bởi đó lại là vết ố trên mặt gương vốn cần phải tinh sạch nhất.
Đọc tiếpHạt Sương Tinh Khôi Trên Đỉnh Truông Bồn
Hãy nghĩ về buổi sáng ngày ba mươi mốt tháng mười năm ấy. Chỉ còn vài giờ nữa thôi, bầu trời miền Bắc sẽ ngừng tiếng bom rơi. Bình minh của hòa bình đã cận kề, tựa như người viễn khách đã đi đến chặng cuối của con đường, chuẩn bị gõ cửa ngôi nhà thân yêu. Mười ba người trẻ tuổi ở Đại đội Thanh niên xung phong chắc hẳn cũng đã cảm nhận được hơi thở của ngày mới. Ở tuổi mười tám, đôi mươi, người ta nhìn cuộc đời bằng đôi mắt trong veo. Phía sau trận chiến của họ là gì?...
Đọc tiếpBên bến thuyền Canh Tuất nghĩ về 1 cái cúi đầu
Ngẫm, thịnh suy của một thực thể lớn như quốc gia hay nhỏ như công ty 1 người, thảy đều vận hành theo quy luật của sự dịch chuyển. Chiếc vỏ kén ngày hôm qua có thể là tổ ấm chở che, nhưng nếu không dám xé rách nó khi thời đại thay dòng, tổ ấm sẽ sớm trở thành thành trì giam hãm. Thế nhưng, làm sao để một cuộc bứt phá không trở thành một canh bạc cô độc? Câu trả lời ngàn năm trước nằm ở một cái cúi đầu.
Đọc tiếpBụt Vàng Giáng Thế
Câu chuyện huyền sử về sự ra đời của Trần Khâm, tức Phật hoàng Trần Nhân Tông sau này.
Đọc tiếpVết bùn trên chân ngựa đá
Ngựa đá mà cũng phải "chồn chân, mỏi gối" vì gánh vác sơn hà, thì đủ hiểu những người nông dân, những người lính Đại Việt bằng xương bằng thịt đã phải vắt kiệt sức lực, đứt ruột gan, đổ bao nhiêu xương máu mới giữ được “non sông nghìn thuở vững âu vàng”.
Đọc tiếpNghĩ về Ngụy Diên với khúc xương sau gáy
Người ta đọc Tam Quốc thường say cái nghĩa khí ngất trời của Quan Vũ, mến cái đức nhân hậu của Lưu Bị, và thán phục trước cái trí tuệ xuất quỷ nhập thần của Gia Cát Lượng. Nhưng hôm nay bỗng dưng chẳng thiết nhìn vào những vầng hào quang chói lọi ấy nữa. Mắt tôi vấp phải một cái bóng đổ dài, lầm lũi, cô độc. Cái bóng ấy mang tên Ngụy Diên.
Đọc tiếpDấu chân Bạch Mã
Khi nghiên cứu về bước ngoặt dời đô của vương triều Lý vào năm 1010 – sự kiện đánh dấu sự dời chuyển trung tâm quyền lực từ vùng núi đá vôi Hoa Lư khép kín ra không gian mở của châu thổ sông Hồng – tôi bị thu hút bởi một huyền sử đầy tính biểu tượng: Huyền thoại thần Bạch Mã.
Đọc tiếpThánh Gióng - Từ tiếng sấm nông nghiệp đến ký ức dã kim của thời đại
Trong Tứ bất tử của tín ngưỡng Việt, Phù Đổng Thiên Vương là một hình tượng đồ sộ, một đại tự sự của thời kỳ dựng nước. Thế nhưng, nếu chỉ nhìn câu chuyện này bằng nhãn quan ngợi ca lòng yêu nước đánh giặc ngoại xâm, e rằng chúng ta đã làm nghèo đi tầng tầng lớp lớp những thông điệp triết học và lịch sử vật chất mà cha ông đã gửi gắm.
Đọc tiếp