Góc nhìn mới
Những thanh âm dần xa vắng
Tiết lập thu vừa điểm. Gió heo may lướt thấu cành bàng. Mùa tựu trường lại về, bỗng giật mình nhận ra lâu lắm rồi không còn được nghe một hồi trống trường đúng nghĩa.
Đọc tiếpKhi Mặt Gương Khoa Cử Bị Phủ Bụi Mờ
Giáo dục là một mặt gương, nơi quốc gia nhìn vào để thấy tương lai mình. Vậy mà, khi đối diện dải điểm số 10 tuyệt đối môn toán tại Tuyên Quang thì chẳng thấy ai vui được. Bởi đó lại là vết ố trên mặt gương vốn cần phải tinh sạch nhất.
Đọc tiếpBên bến thuyền Canh Tuất nghĩ về 1 cái cúi đầu
Ngẫm, thịnh suy của một thực thể lớn như quốc gia hay nhỏ như công ty 1 người, thảy đều vận hành theo quy luật của sự dịch chuyển. Chiếc vỏ kén ngày hôm qua có thể là tổ ấm chở che, nhưng nếu không dám xé rách nó khi thời đại thay dòng, tổ ấm sẽ sớm trở thành thành trì giam hãm. Thế nhưng, làm sao để một cuộc bứt phá không trở thành một canh bạc cô độc? Câu trả lời ngàn năm trước nằm ở một cái cúi đầu.
Đọc tiếpNghệ thuật “Tiên phát chế nhân” qua góc nhìn Đạo Đức Kinh
Đặt tư tưởng quân sự "Tiên phát chế nhân" của Thái úy Lý Thường Kiệt bên cạnh cuốn Đạo Đức Kinh của Lão Tử tưởng như một sự đối lập khiên cưỡng. Một bên là đòn tấn công chiến lược bằng 10 vạn quân sang đất Tống năm 1075. Một bên là triết lý Vô vi, Nhu thắng Cương, và lời răn "Bất cảm vi thiên hạ tiên" (Không dám làm kẻ đi trước thiên hạ).
Đọc tiếpSự thức tỉnh của miền biên viễn
Nếu giang sơn là một bức cổ họa vàng son, người đời thường chỉ thích nhìn ngắm nét mực đậm đà nơi kinh kỳ mà ít chú ý đến khoảng trống thầm lặng bên rìa mép lụa. Biết đâu, khoảng trống ấy mới làm nên tầm vóc rộng lớn của bức họa giang sơn.
Đọc tiếp