Trường ca Đại Đạo Rồng Tiên
Một dự án tôn giáo tín ngưỡng mình tham gia ngay từ những ngày đầu. Bài này viết để phổ nhạc cho buổi lễ ra mắt nên mình dùng những từ ngữ, khái niệm mà Đại Đạo sau sẽ sử dụng nhiều để phổ cập hóa đến đông đảo tín đồ.
Thể loại: Trường Ca
Phong cách: Sử thi – Trữ tình

KHÚC DẠO ĐẦU: TIẾNG VỌNG HỒNG HOANG
Thuở hỗn mang càn khôn chưa định
Linh khí tụ về, sấm động ngàn phương
Trời Nam mở một cõi biên cương
Huyệt đạo thiêng giao hòa cùng nhật nguyệt.
Đất Nước này - đâu chỉ hình hài, tên gọi
Là “Khí”, là “Thần” tích tụ vạn niên!
Nghe trong gió tiếng gầm vang của biển
Thấy trong mây nhịp thở cõi non tiên.
(Tiếng trống đồng: Tùng … tùng … tùng …)
CHƯƠNG 1: KHỞI NGUYÊN - HUYỀN SỬ TIÊN RỒNG
Đại Đạo khởi nguồn từ đâu?
Từ bụi sao xa hay dải Ngân Hà lấp lánh?
Không! Từ thuở Long Quân gặp Âu Cơ trên đỉnh Thánh
Lửa non cao gặp Nước thẳm biển sâu
Một Bọc Trứng Thiêng – tinh huyết nhiệm màu
Nở trăm con - trăm mặt trời rực rỡ
Hai tiếng "Đồng Bào" – nghẹn ngào nhịp thở
Chung một cuống nhau, chung một cội Rồng
Dẫu luân hồi qua vạn kiếp bão giông
Vẫn chung một Chân Linh, chung nguồn cội rễ.
Năm mươi con xé sóng tìm về bể
Năm mươi con theo mẹ giữ non ngàn
Cha trấn biển Đông, sóng dữ chẳng màng
Mẹ dựng lũy thép, giữ biên cương vạn dặm
Để dáng hình non sông mãi mãi còn sâu đậm
Người miền ngược, kẻ miền xuôi – máu chảy ruột mềm
Rồng và Tiên không chỉ là chuyện kể êm đềm
Mà hóa thạch, hóa hồn vào núi sông Đất Nước
CHƯƠNG 2: LINH KHÍ - TRỐNG ĐỒNG VỌNG NGÀN NĂM
Hãy lắng nghe!
Tùng... Tùng... Tùng...
Tiếng vọng ngàn xưa hay tiếng đất rùng mình?
Đánh thức tim ta hòa nhịp đập hiển linh
Kìa mặt trống Đông Sơn rực lửa!
Ngôi sao mười hai cánh – Mặt trời nằm giữa
Soi lối chim Lạc bay, vút cánh xé tầng không
Chở hồn thiêng đi dọc núi sông
Xuyên thế kỷ, tạc vào miền tâm thức.
Tùng… tùng… tùng
Người giã gạo chày đôi, người rẽ sóng trùng khơi
Tổ tiên đó! Giữa đất trời lồng lộng
Sống hòa quyện thiên nhiên, mở lòng ra biển rộng
Tiếng trống lệnh vua Hùng: Triệu con cháu Lạc Hồng!
Mỗi tiếng Tùng vang lên – Dòng máu nóng tuôn dòng
Không phải hạt bụi vô danh – Ta là người nước Việt
Chủ nhân di sản này, rạng ngời và tha thiết.
CHƯƠNG 3: HUYẾT MẠCH HOÀN NGUYÊN
Con đã đi qua trăm ngả, ngàn sông
Có nhớ Huyết mạch nào đang chảy tràn trong ngực?
Về Phong Châu, nghe gió ngàn đánh thức
Hồn núi sông tụ hội đất Rồng chầu.
Hãy cúi đầu!
Nhìn cho sâu vào lớp đất nâu
Là xương, là máu, là hình hài Tiên Tổ.
Mỗi tấc đất ta đi – Bao anh linh nằm đó
Mỗi hơi thở ta mang – Vạn ân đức ngút ngàn.
Đất Nước lớn lên từ mũi chông, ngọn mác, lũy tre làng
Đạo Hiếu trường tồn khi cháu con biết cúi đầu tạ lỗi.
Tạ ơn người xưa đã hóa thân thành nguồn cội
Hóa núi, hóa sông, hóa linh khí chở che.
Nghi lễ này đâu chỉ khói hương khoe
Mà đưa tâm thức quay về nơi bản thể.
Tùng... tùng... tùng...
Lệnh "Hoàn Nguyên" gọi máu Rồng thức tỉnh!
Hoàn nguyên sự can trường, bao dung và dũng mãnh.
Tẩy rửa phàm tâm, gột rửa những bon chen
Thấy cốt cách Tiên - Rồng bừng sáng giữa đêm đen
Đại Đạo nối truyền – Uy nghi trỗi dậy!
CHƯƠNG 4: PHỤNG SỰ LÀ YÊU NƯỚC
Cây có cội mới trổ cành xanh lá
Nước có nguồn mới thành biển bao la.
Khắc cốt ghi tâm lời dạy ông cha
Mỗi tấc đất là máu xương gìn giữ.
Mỗi nhịp thở là lời thề quyết tử
Lấy Nhân Nghĩa làm nền, rèn đúc tâm can
Lấy Trí Tuệ làm gươm, dựng xây đại nghiệp
Nối di sản nghìn năm, rạng rỡ tương lai
Dựng muôn trượng đài cao, vinh danh nòi giống.
Đại Đạo chảy mạch nguồn dân tộc
Phụng sự Tổ Tiên là Yêu nước thương nòi!
Linh khí Tiên Rồng – Hào khí non sông
Hội tụ về đây, rạng danh nòi giống!
Việt Nam! Việt Nam! Con cháu Lạc Hồng
Sáng mãi ngàn năm nòi giống Tiên Rồng!