Tình cờ nhìn lại tấm ảnh cũ. Vậy là lại có thơ ^.*

Trên cái kệ màu đỏ
Lũ ấm chén tò mò
Thò cổ ra xem thử:
"Ai mà bé co ro?”

À, thì ra em gái
Tên gọi là Lala
Quấn trong khăn trắng xóa
Như hạt gạo quê nhà.

“Bố Vàng” đeo mắt kính
Râu tóc trông rất ngầu
Mà bế em khẽ thế
Nín thở dám cười đâu

“Bố Xanh” đứng bên cạnh
Cười tít mắt ghé trông
Tay đỡ êm nhè nhẹ
Sợ em... bay lên không?

Hai bố to lừng lững
Bỗng hóa thành trẻ con
Xúm xít quanh em bé
Canh cho giấc ngủ tròn!

Hà Nội. 23.01.2026