Một tập phim mà tôi suy tư về chữ DỊCH Kinh Dịch thì thầm: Giữa thế giới biến động khôn lường hôm nay, thứ duy nhất Bất Biến, chính là tâm thế vững vàng để ứng vạn biến. Hiểu Dịch, là hiểu Thời. Nắm được Thời, là nắm được Mệnh. Và sống thuận theo Dịch, chính là hành trình trở về với bản nguyên rực rỡ và hài hòa nhất của chính mình.

Trong dòng chảy bất tận và vô thường của thời gian, khi vạn vật sinh rồi diệt, khi những triều đại hưng thịnh rực rỡ rồi cũng hóa thành tro bụi... nhân loại luôn khắc khoải đi tìm một hằng số cho vũ trụ.

Đó là gì... nếu không phải là sự Đổi Thay?

Hơn ba ngàn năm trước, bên bờ sông Vị huyền thoại, những thánh nhân phương Đông đã ngước nhìn trời cao, cúi xem đất dày, phát hiện trong sự vần xoay của tạo hóa một mật mã vĩ đại. Đó là Dịch.

Kinh Dịch - không đơn thuần là những quẻ bói trên mai rùa hay nắm cỏ thi đượm màu huyền bí. Kinh Dịch là bản giao hưởng hùng tráng về quy luật vận hành của vũ trụ và phận người. Ở đó, không có gì là đường cùng tuyệt đối. Trong cái 'Cùng' đã nhen nhóm cái 'Biến'. Trong tận cùng của tĩnh lặng đã hàm chứa mầm mống của chuyển động. Trong cái lạnh lẽo nhất của mùa đông đã bắt đầu le lói ánh bình minh của mùa xuân.

Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm - Chính nhân trong loạn thế