.

Thế hệ ông bà cha mẹ tôi,
một thế hệ ngửi được trứng rán nhà hàng xóm thơm mùi thiếu mỡ.
ông nội vẫn thường nhắc về bát phở năm 45 ngon nhất đi cùng ký ức suốt cuộc đời. chưa bao giờ ông bỏ phí 1 hộp bánh kẹo. cái này dùng cất thuốc. cái kia để đựng trầu.
một thế hệ cả đời chuẩn bị sống. có khả năng nhét nguyên cái chợ đồng nát vào xó nhà. bú nước cơm sữa nhạt nên sinh ra đề phòng no đủ. hơn 90 tuổi, ông vẫn nhai nát từng cái xương gà. ngon lắm!
ông cất gì vào xó lòng cả thế kỷ qua?

thế hệ ông bà cha mẹ tôi,
hơn 99% chẳng hề biết, đọc Trần Dần. họ thích Tố Hữu yêu Xuân Diệu.
có những con người bị quẳng vào xó lịch sử. người đi trước thời đại thường phải đợi thời đại ở những gian phòng thiếu tiện nghi.
nằm trong xó thời đại.
Trần Dần quẳng gì vào xó lòng…
Tết! –
Ồ thế, thêm một tết!
Tôi
quẳng nó
vu vơ
vào một xó lòng,
ngày thăng hoa của cả thiên nhiên và lòng người bị quẳng vào xó lòng. để khi thắt nút tất niên, đau như một nút thừng thắt cổ; tiếng cười gục xuống trong đêm trừ tịch càng kêu càng đắng; nên đành bóp cổ mọi lời than như một kẻ sát-nhân-tình-cảm.
Trần Dần quẳng gì vào xó lòng…
Quyền làm Người
đã có lần ông lôi ra tái sử dụng. nhưng không chết. ngay cả con dao dùng tự tử cũng hoen rỉ. chỉ còn ngòi bút sắc bén…

Thế hệ tôi, con tôi
Chẳng còn những xó nhà đồng nát. Thời đại của cơm hộp và thức ăn nhanh. Cứ vay đi khi ngân hàng cho phép.
Tại sao mình phải biết Trần Dần!