Độc hành
.
Nắng lên rồi như mùa hè ấy nhỉ
Nhưng hoa cúc đã héo úa cả rồi
Cúc héo sen tàn, một trời tâm trạng
Quết lên lòng kẻ phiêu lãng thời gian
Bước chân độc hành lầm lũi lang thang
Qua mùa qua mưa qua chia ly và đoàn tụ
Bỗng một ngày đi qua thương nhớ
Bước chân phiêu du chợt muốn quay về
Quay về đâu khi hết xuân lại hè
Quay về đâu khi thu tàn đông tới
Bốn mùa tuần hoàn chẳng bao giờ thay đổi
Như lòng chung tình của kẻ sinh mê
Mưa bụi bay da diết đầy trời
Bước chân phiêu du vẫn cô đơn lầm lũi
Có nắng như hè, có mưa như xuân tới
Thì bây giờ vẫn cứ là mùa đông!