Ngày sinh viên đọc Lê Thị Liên Hoan phỏng vấn trên báo rất hâm mộ. Nên sau này thi thoảng lại bắt chước làm phỏng vấn giả tưởng.

Chào cụ ạ! Cụ đón Tết năm nay thế nào?
- Tôi già rồi nên hoài cổ. Chỉ đón Tết trên Phê tê bốc là thấy ấm áp hồn Tết xưa thôi anh ạ. Tết trong cuộc sống thì giờ cũng như bánh chưng, lúc nào cũng có, nên phong vị chẳng được như xưa.

Ối sao cụ lại so sánh Tết với bánh chưng?! Tết là tết, bánh chưng chỉ là một tử số trên mẫu số vô tận của Tết thôi!
- Tôi già rồi, thích so sánh thế nào là việc của tôi. Thích hay không là việc của thế gian.

Những người già tôi tưởng thường sẽ minh triết lắm, hoá ra nhiều người minh triết cùn nhỉ! Vậy cụ sống lâu như vậy cụ thích nhất và ghét nhất loại người nào?
- Thích nhất người biết điều. Ghét nhất loại chỉ thích người khác biết điều, ăn cháo đái bát. Tiếc là loại ăn cháo đái bậy ngày càng nhiều anh ạ. Nên mùi Tết quen thuộc lại là mùi khai khai. Loại ấy ngửi nhiều quen mũi lại nghĩ là nước hoa thượng hạng.

Tôi ngờ rằng cụ ăn Tết trên Phê tê bốc nhiều nên bắt trend ám chỉ điều gì đấy?
- Tôi sống chừng này tuổi, qua rất nhiều trải nghiệm, biết mình được như thế này là nhờ biết tri ân, biết nhớ ơn. Đó là cơ sở đạo đức quan trọng nhất để làm Người. Anh có biết tại sao tôi đội hạc không? Bởi hạc đã một lần lấy thuốc chữa bệnh cho tôi. Sau này có lần hạc bị tên bắn bị thương không bay được nên tôi nguyện đội hạc để tri ân. Con người lấy hình tượng ấy đặt những nơi linh thiêng để nhắc nhớ cháu con đấy. Vậy mà nhiều người làm người mà quên học chữ Tri Ân. Chắc vậy nên Giới Đức Hương mới làm nên set quà Tri Ân gửi tặng mọi người dịp Tết này.

Tôi hiểu rồi, sống nghĩa tình thế tại sao cụ không chuyển kiếp làm người làm vẫn làm rùa thế?
- Cậu lại động vào nỗi niềm của tôi. Tôi sống ở Thông Thiên Hà, nguyện chở người qua sông nghìn năm mà chưa biết khi nào được đầu thai chuyển kiếp. Một lần gặp 4 thầy trò Đường Tam Tạng mới nhờ chuyển lời hỏi đến Phật tổ Như Lai. Vậy mà ngài Đường Tăng lấy được chân kinh xong lại quên mất chuyện của tôi. Khi chở 4 thầy trò quay lại, biết chuyện tôi nổi giận nên hất mọi người xuống sông. Công đức nghìn năm của tôi do vậy mà trôi theo dòng nước Thông Thiên Hà. Nên giờ vẫn chỉ được làm rùa thôi cậu ạ.

Vậy bài học của cụ là không nên nóng giận kẻo hỏng việc phải không?
- Không, nóng giận sẽ làm hỏng việc nhưng chúng ta có thể rút kinh nghiệm được. Nhưng chân thật đến tận cùng như Đường Tăng, lúc giữa sông mà dám thừa nhận mình quên mất việc của tôi thì mới đáng ngưỡng mộ. Dám thừa nhận sự thật, nhận diện được sự thật là cánh cửa niết bàn mở ra cậu ạ.

Cảm ơn cụ với bài học đầu năm thật thấm thía.
- Vâng. Chào cậu! Chúc nhà báo các cậu nhận diện được sự thật và được nói sự thật nhé. Chứ đừng để kiểu “Làm hàng giả tù mọt gông - Viết bài báo giả thì không việc gì”.

(Nhà báo Trương Sở Lố nín thinh)