Hai quả trứng gà chưa nở
Tối cuối tuần. Tôi ngồi xem bóng đá. Lala thi thoảng chạy qua chạy lại. Trên sân cỏ, những chàng trai ManU và Leed vẫn mải miết đuổi theo trái bóng tròn. Tỷ số là 0-0.
Người lớn xem bóng đá, cái tâm thường động. Ta mong cầu bàn thắng. Ta mong sự bùng nổ. Ta mong cái kết quả rạch ròi thắng - thua để thỏa mãn cái sự "có" trong lòng mình. Khi những con số trên bảng điện tử cứ tròn vo và đứng yên, lòng ta sinh ra cái chán chường, cái sốt ruột của người đợi tàu mà tàu chưa đến.
- Bố ơi, hai đội đá mãi mà vẫn là hai quả trứng gà chưa nở!
Tôi giật mình.
Lala nói tỉnh queo, giọng nhẹ tênh. Con chỉ tay lên góc màn hình, nơi hai con số 0 tròn trĩnh đang đứng cạnh nhau kiên gan.
Ô hay! Người lớn chúng ta nhìn con số 0, ta thấy cái "Không". Cái không có gì. Cái rỗng tuếch. Ta gọi đó là bế tắc.
Nhưng trẻ con, với đôi mắt chưa vương bụi bặm của định kiến, lại nhìn thấy ở đó sự sống. Con thấy "quả trứng".
Mà quả trứng thì đâu có rỗng? Bên trong cái vỏ vôi tròn trịa, kín đáo ấy là một sự sống đang cựa quậy, đang thành hình, đang chờ đợi đủ nắng, đủ ấm, đủ duyên để tách vỏ mà ra. Số 0 của người lớn là điểm chết, là sự phủ định. Số 0 của Lala là khởi nguồn, là sự ấp ủ của sinh sôi.
Tự nhiên, tôi thấy cái tầm thường bay biến đâu mất, nhường chỗ cho một sự chiêm nghiệm tĩnh tại. Hóa ra, vẻ đẹp của trận đấu không hẳn chỉ nằm ở bàn thắng, cũng như vẻ đẹp của cuộc đời không chỉ nằm ở đích đến. Vẻ đẹp nằm ở sự vận động không ngừng nghỉ kia. Hai mươi hai con người đang chạy, đang nỗ lực, đang kiến tạo, đó chẳng phải là quá trình ấp trứng đó sao?
Trong cái nhìn của đạo, cái "Không" diệu vợi vô cùng. Nó không phải là trống rỗng, mà là cái nôi của vạn hữu. Nếu không có khoảng trống trong chiếc cốc, làm sao rót trà vào? Nếu không có những phút giây bế tắc, kìm nén của tỷ số 0-0 này, làm sao ta thấu hiểu được sự vỡ òa của bàn thắng?
Hoặc giả, nếu trứng không nở, nếu bàn thắng không đến, thì có sao đâu? Ta đã có chín mươi phút được sống cùng hy vọng. Hai quả trứng gà ấy, chúng tròn trịa và viên mãn theo cách riêng của chúng. Giữ được sự nguyên vẹn đôi khi cũng là một nghệ thuật của sự cân bằng.
- Ừ, trứng chưa nở con nhỉ. Các chú ấy đang ấp. Mình cứ kiên nhẫn đợi, biết đâu lát nữa gà con sẽ chạy ra? Mà nếu không ra, thì mình vẫn có hai quả trứng đẹp, phải không con?
Lala gật đầu, rúc vào tay tôi. Trận đấu vẫn tiếp diễn, tỷ số vẫn là hai vòng tròn khép kín. Nhưng tôi không còn thấy sốt ruột nữa. Tôi ngồi đó, thưởng thức cái khoảnh khắc "chưa nở" ấy cùng con.
Hóa ra, hạnh phúc đôi khi không nằm ở tỷ số, mà nằm ở cách ta nhìn cuộc đời. Con gái đã dạy tôi một bài học về sự bao dung của những khởi đầu. Bên trong cái "Không" ấy, là mênh mông cái "Có".