Đọc sách bằng rốn sẽ như thế nào nhỉ?

Đọc tài liệu về Hải Thượng Lãn Ông dẫn mình đến với 2 con đường mới.

Đầu tiên thấy hay hay, rồi tập tọe mon men tự học về y học cổ truyền, thông qua đó ngẫm về chữ Tâm Linh trong y học hóa ra là điều trị TÂM. Những phương thuốc, bài thuốc, vị thuốc, phép chữa trị bệnh khi đạt kết quả cuối cùng giải thoát tâm lý, bệnh lý, tật ách, hài hòa âm dương trong con người bệnh, là trạng thái đạt Tâm Linh trong tác hành nghề y.

Đọc những gì liên quan đến Lãn Ông, đến thuyết Mệnh Môn Hỏa móc nối thế nào mà đọc đến Nhân tử Nguyễn Văn Thọ, rồi triết gia Kim Định. Hôm qua đi với chú Lê Hữu Khánh, một nhà nghiên cứu đời thứ 18 của dòng họ Lê Hữu (Lê Hữu Trác đời thứ 10). Tâm sự cháu tìm mãi mới mua được, rồi đọc cuốn gì của cụ Kim Định mà không nhớ tên, đọc đi học lại mấy lần cũng chẳng hiểu gì. Mãi sau mới nhớ là cuốn Tâm Tư. Chú bắt tay nói sau 60 tuổi chú đọc mà cũng chẳng hiểu. Phải đặt xuống đọc lại các sách khác, 5 năm sau mới dám cầm lên đọc lại. Đâm ra từ qua đến giờ thấy Tâm Tư quá. Tâm tư hình như là trạng thái của người tỏ ra sâu sắc. Nên thôi đọc luôn Phạm Công Thiện một thể để rèn luyện sức chịu đựng cho não bộ. Sáng nay, thử bắt chước Wiliam Saroyan. Cụ này nổi tiếng tự xây dựng được kỷ luật sắt. Thức dậy từ 4h sáng mỗi ngày, ngồi im lặng trong một tiếng đồng hồ không làm gì rồi mới bắt đầu viết, muốn viết gì thì viết.

Sáng nay ngồi im 60 phút chợt cảm thấy mình cần đọc bằng rốn chứ không phải bằng não. Bởi Tâm thực sự nằm ở Rốn của mỗi con người.

Núi là núi
Sông là sông
Núi chẳng là núi
Sông chẳng là sông
Não bộ ngụy tri thức?
Dòng đời là dòng đời!
Tâm không vốn vô tâm
Tự do không cần với…

06.12.2024