.

“Con người vô tâm nhiều như bụi bặm trên đường”...

Đêm về hay thích mở truyện Nguyễn Huy Thiệp đọc vơ vơ vẩn vẩn. Và hay bị giật mình!

Xưa chẳng hiểu được những nỗi cô đơn sâu xa trong từng thân phận, chỉ thấy giật mình trước những câu thoại, làm cho mình phải tự nhìn lại, tự xét lại, tự vấn lại bản thân. Nhớ đến ông Bống trong Tướng về hưu, không việc xấu gì không dám làm, được người chị gái lẩn thẩn trước khi chết nói là CON NGƯỜI mà òa khóc. “Cả làng cả họ gọi em là đồ chó. Vợ em gọi em là đồ đểu. Thằng Tuân gọi em là đồ khốn nạn. Chỉ có chị gọi em là người”.

Cha tôi bảo: "Đàn ông thằng nào có tâm thì nhục. Tâm càng lớn, càng nhục".

Tự vấn lại mình, chỉ thi thoảng mới thấy hơi hơi nhục mà thôi!

Ưu thời mẫn thế làm gì
Rồi sông đãi hết
Anh hùng còn chi…