Càn vi mã - Lời chúc đầu năm Bính Ngọ
Càn vi thiên mã dạo lưng trời. Tự cường dấn bước nhẹ như chơi. Mặc kẻ trần ai đua hối hả. Hàm tiếu nghênh xuân, dạ thảnh thơi.

Bên chén trà sen ướp từ mùa hạ cũ, tôi nhìn ra cành mai đang ngậm sương. Giữa cái thong dong của đất trời lúc giao mùa, lật nhẹ trang Kinh Dịch. Cổ nhân dạy: "Càn vi mã" - quẻ Càn, tượng là con ngựa. Đầu xuân, mượn con ngựa ấy gửi một lời chúc Tết đến những người thân yêu.
Quẻ Càn là Trời. Trời mênh mông, luân chuyển bốn mùa không một sát-na ngưng nghỉ, vạn cổ vô hình vô tướng. Cớ sao cái vô hình bao la ấy lại hóa thân thành vóc dáng một con ngựa chốn trần ai?
Ngước nhìn trời, cổ nhân dặn lòng: "Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức" - Đạo trời vận động tráng kiện, người quân tử cũng nương theo đó mà tự cường không ngơi nghỉ. Trong muôn loài, ngựa mang trọn vẹn đặc tính thuần dương ấy: dẻo dai, nhẫn nại, cất vó dặm trường không biết mỏi. Nó gõ nhịp móng vào thời gian, chở hơi ấm mặt trời đi qua ngày và đêm không hề trễ hẹn.
Nhưng ở đời, hễ nói đến ngựa là người ta hay giục nhau chạy vội. Ngày xuân, thiên hạ ồn ào chúc nhau “mã đáo thành công”, hàm ý phi nước đại để gặt hái lộc tài vinh hoa.
Ngựa của quẻ Càn tuyệt nhiên không thế! Đó là thiên mã chở Đạo. Qua lăng kính của hiền triết phương Đông, sức mạnh tột cùng lại lấp lánh nụ cười tĩnh tại. Cái "tự cường bất tức" không nằm ở chỗ hùng hục xé gió lao đi, mà ở chỗ thong dong bước tới. Động dẫu cuộn trào muôn dặm, tâm vẫn đọng thành một mặt hồ thu phẳng lặng. Ngựa rong ruổi vì niềm vui được vươn mình trong gió xuân, sải vó nhịp nhàng như đang dạo một điệu vũ giữa càn khôn.
Đầu xuân, nâng chén trà, tôi chẳng chúc bạn phải gò lưng thúc ngựa lao tới những đỉnh cao chói lọi, bởi cõi nhân sinh vốn dĩ đã có quá nhiều cuộc rượt đuổi mỏi mệt.
Tôi chúc bạn mà cũng là nhủ mình mang trong mình dũng khí của bầu trời. Mong chúng ta điềm nhiên tự cường, tinh tấn vươn lên mỗi ngày, nhưng là sự nỗ lực trong an nhiên, không dính mắc. Chạy mà không thấy mình chạy, bước đi mà lòng nhẹ tựa mây bay. Xin đừng sợ những gập ghềnh đèo dốc, bởi giông bão cuộc đời rốt cuộc cũng chỉ như ngọn gió lướt qua, làm tôn thêm vẻ kiêu bạc của bờm ngựa tự do.
Ngoài kia, xuân đang rải gấm hoa.